View Full Version : Những bài viết hay về AC Milan
JaeBen
3rd November 2008, 11:37 PM
Bản tình ca Milan!!!
[Only registered and activated users can see links] Milan Milan !!!
Cái tên làm rung động bao trái tim
Làm rạng rõ thêm nụ cười
Làm đắm say bao ánh mắt.
Ta nhìn thấy những ánh sáng chiếu hắt
Từ San Siro những hào quang vây quanh
Lịch sử bao tên tuổi lừng danh
Ôi Milan một Milan vĩ đại.
Milan ơi một vòng tròn quay mãi
Có những cầu thủ đến rồi đi
Mang trong tâm hồn một vẻ đẹp Ý
Sắc áo Milan mãi chẳng phai mờ.
Rất có thể Milan ở trong mơ
Với niềm vui và hạnh phúc ngập tràn
Nhưng đôi khi là Milan buồn thảm
Với cay đắng đau đớn những xót xa.
Milan ơi tựa như một bài ca
Được viết nên bởi âm trầm âm bổng
Một bài hát hay lẽ nào lại thiếu
Một Milan oanh liệt mãi vươn cao.
Trên bầu trời có triệu triệu vì sao
Nhưng tim ta chỉ Milan duy nhất
Yêu Milan một tình yêu chân thật
Đã yêu rồi chẳng thể hỏi tại sao.
JaeBen
3rd November 2008, 11:38 PM
Yêu Milan bởi vì ta say đắm
Những bàn thắng, lối đá đẹp ngất ngây
Yêu Milan bởi vì đội bóng ấy
Đã cho ta nhửng rung động thiết tha.
Yêu Milan vì mãi trong lòng ta
Luôn hiện hữu là hai màu đen đỏ
Màu cuộc sống niềm đau và hạnh phúc
Cho ta yêu, ta thổn thức khôn nguôi.
Yêu Milan tình yêu ko điểm cuối
Dẫu bắt đầu từ những điều vẩn vơ
Yêu Milan là buồn vui vô cớ
Theo những thăng trầm, thắng bại rủi may.
Yêu Milan chẳng bao giờ đổi thay
Vì giấc mơ còn nối dài theo mãi
Cho từng bài ca mừng vui hay đau đớn
Cho từng nụ cười hay nước mắt tuôn rơi.
Yêu Milan cứ như một trò chơi
Đầy xúc cảm và rất nhiều khao khát
Trò chơi định mệnh về đâu ai biết
Hãy cứ yêu hết con tim mình thôi.
Yêu Milan dẫu thời gian ngừng trôi
Dẫu bão tố dẫu cuồng quay trắc trở
Vẫn đẹp mãi một tình yêu như thế
Ánh Mặt trời vẫy gọi phía tương lai......
JaeBen
4th November 2008, 07:38 PM
Tình yêu của tôi, Milan
Khi sinh ra, tôi là đứa trẻ hiền lành. Không khóc. Không đòi ẵm bế. Lớn lên, tôi là cô gái bỏng cháy nhiệt huyết. Cảm ơn AC Milan đã truyền nhiệt cho tôi.
Mẹ tôi nói từ ngày ẵm ngửa, tôi cười đã biết che miệng. Lớn lên chút thì nhút nhát và hay làm nũng bố mẹ lắm. Bóng đá ngày đó trong tôi giờ chỉ còn là chút kí ức nho nhỏ tuổi thơ. Là những lần tôi chu miệng đòi bố buộc tóc 2 bên. Bố tay buộc cho con, mắt theo dõi bóng đá.
Có lần bóng phá lưới, bố mừng quá cổ vũ làm tóc con rối bù. Nhớ lắm cái thời nhõng nhẹo bảo bố "Bố ơi! Con không thích bóng đá. Nhìn mấy chú thua tội lắm". Đến bây giờ tôi vẫn còn cái thói buồn buồn vô cớ khi thấy các cầu thủ đối phương cúi gục đầu ra sân.
Lớn lên hơn nữa, ảnh hưởng bởi bố, tôi chỉ say mê với tiểu thuyết, với nhạc cổ điển, với những cơn mưa ngào ngạt đất (Ngày đó vẫn chưa trội cái gen mê bóng của bố). Khi đó với tôi, bóng đá là ngoại đạo, thậm chí bạo lực.T ôi chỉ sống với những mơ mộng. Lại rụt rè, hay khóc. Nhất là những ngày World Cup, tôi thật sự không hiểu được khi thấy bố, các bác đi làm về mệt mỏi nhưng đêm về thì trai tráng vô cùng.
Sân nhà tôi rộng, thời đó TV lại không phổ biến lắm nên cả xóm kéo đến xem (vì đông vui nữa). Trong những đêm như thế, tôi thường ngủ gục trong lòng mẹ và thỉnh thoảng tỉnh dậy vì tiếng cổ vũ hò reo. Mà thời đó ở quê vui lắm, mọi người đến còn tụ tập nấu nướng ăn đêm. Lúc đó tôi vẫn là kẻ ngoại đạo với bóng đá.
Lên cấp 2, lũ con trai bạn tôi 10 đứa thì cả 10 mê bóng đá. Chiều chiều tụi nó lại rủ nhau đi chơi bóng. Khi về đứa nào cũng bụi bặm, mồ hôi đầy mình, nhưng toe toét và bình luận xôn xao như những BLV chuyên nghiệp vậy. Ngày đó tôi vẫn băn khoăn: Bóng đá có gì quyến rũ vậy?
Gần cuối năm cấp 2, khi đã sắp là thiếu nữ, tôi vẫn thế, nhát và khó hoà nhập với mọi người. Cậu bạn trai thân đầu tiên ngày đó của tôi (thật sự không phải là người yêu. Ngày đó tôi còn ngốc lắm) luôn phải tìm cách để tôi có thể năng động, sôi nổi hơn. Và từ đó tôi trở thành cổ động viên kiêm y tá trong những trận cầu của bạn. Bóng đá trở nên gần gũi với tôi từ ngày đó.
Cậu bạn tôi khi đó mê AC Milan lắm. Những trận quan trọng tôi ngượng nghịu vẽ lên trán bạn ấy biểu tượng của câu lạc bộ mà tôi chưa từng quen biết. Thân là thế nhưng tôi vẫn không xem ACM cùng bạn.
Nhìn thấy con trai khóc là điều làm tôi bối rối vô cùng. Bạn tôi bình thường mạnh mẽ thế mà hôm nay mắt sưng mọng. "Sao vậy?". "Milan". Câu trả lời chỉ có vậy. Tôi phá lên cười xoa tóc bạn. Bạn gườm mắt nhìn tôi: "AC Milan là một đội bóng đặc biệt! Đó không phải là giải trí. Mà là niềm đam mê. Hiểu chưa?".
Chưa bao giờ tôi bị mắng như thế. Giận nhau từ hôm đó. Lên cấp 3 khác trường. Rồi chuyển nhà. Thế là bặt tin nhau.
Một câu chuyện buồn nhưng kết thúc có hậu. Từ ngày đó tôi bắt đầu xem bóng đá. Lúc đầu chỉ là xem vì tò mò. Để coi điều gì khiến bạn tôi đam mê đến thế. Những đứa con trai xung quanh tôi suốt ngày chỉ có Ngoại hạng Anh ,tôi thì cần mẫn với AC Milan.
Tình yêu ngấm vào tôi khi nào không biết. Nhưng tôi cũng bắt đầu biết khóc, biết nhảy múa gào lên sung sướng (điều trước đây tôi không dám) theo từng thăng trầm của Milan. Tôi thẳng tiếng tranh luận khi tụi bạn chê bóng đá Ý già nua tiểu xảo.
Suốt 3 năm cấp 3 tôi một mình chống đỡ với 90% con trai trong khối mê Man. Tình yêu với Milan giúp tôi mạnh mẽ lên, có cảm xúc hơn. Và bây giờ tôi đã hiểu vì sao bạn tôi nói "AC Milan là một đội bóng đặc biệt". Tính đồng đội, tình gia đình, sự đam mê, khao khát cháy bỏng... Tất cả đều tìm thấy ở ACM. Và tôi bắt đầu đam mê.
Cảm ơn AC Milan đã cho tôi sống bản sắc hơn,dũng cảm hơn,đam mê hơn.
Tôi xem nhiều nhưng không rõ lắm về diễn đàn AC Milan. 1 phần vì có ấn tượng là các diễn đàn hay spam. Nhưng khi vào đọc bài mọi người viết, thấy giống cảm xúc mình quá trời! Thật hạnh phúc như thấy mặt trời sau nhiều ngày mưa (nói mọi người đừng ngạc nhiên: 3 năm cấp 3 tôi không quen được với Ros nào).
Bây giờ vào đây thấy nhiều người đam mê giống mình. Có cảm giác như gia đình vậy. Và điều khiến tôi vô cùng hạnh phúc là tôi đã tìm thấy cậu bạn ngày nào của tôi trong chính diễn đàn này. Bạn tôi vẫn yêu Milan như ngày xưa! Có điều đằm thắm hơn (chứ ko lừ mắt như ngày xưa).
Cảm ơn Milan cho tôi sức sống.Cảm ơn diễn đàn ACM VN cho tôi thấy hơi ấm ACM tại chính Việt Nam!
JaeBen
9th November 2008, 02:39 AM
MILAN – Nơi bắt đầu một giấc mơ
Ấn tượng với Milan lần đầu ko phải vì lối đá quyến rũ hay vì thành tích mà là vì Kaka. Năm 2006, lật hồ sơ của Kaka và biết anh chơi cho Milan. Vì thế, mình chấp nhận thích Milan, chửi những đứa sỉ Milan dù tình cảm ko sâu đậm. Đơn giản là vì anh.
Năm đó học lớp 9, có thể là còn wá nhỏ đối với một đứa con gái để biết tình yêu bóng đá là gì nhưng mình vẫn theo dõi tin tức của Milan bằng mọi phương tiện ,cũng chỉ đơn giản là thể hiện tình yêu của Kaka nhưng xa hơn đó là cảm xúc vui sướng khi nghe Milan chiến thắng và hụt hẫng khi biết Milan thua
Năm 2006, mình đã ngây ngô đến mức hỏi đứa bạn kế bên tại sao Milan lại xếp jữa bảng xếp hạng thế. Nó nói:”Vậy là hay rồi đó, bị trừ wá trời điểm”. Lúc đó thật sự ko bít Milan đã dính đến vụ dàn xếp tỉ số nổi tiếng Caciopoli trong lịch sử. Hên chăng? Có lẽ thế, bởi vì biết dc thì mình đã ko yêu Milan. Một tình yêu còn wá nhỏ để đương đầu với những dư luận trên toàn thế giới. Quả thật, ko đủ can đảm để yêu một Milan “không trong sạch”. Nhưng đó chỉ là một tin không vui của một ngày bình thường. Tin Milan bị trừ điểm giống như gió thoảng, ko care nhiều.
Rồi trận bán kết của C1 được mong đợi nhất của mùa giải 2006-2007 đã đến. Milan [vs] MU. Có thể lại là may mắn khi mình chả biết kết quả ở Old Trafford nhưng biết kết quả ở SanSiro. Hạnh phúc cực độ. Đi tới đâu cũng cười đến nỗi người ta chửi mình hâm. Và hạnh phúc hơn khi Kaka đã cho R7 sáng mắt. Liverpool [vs] Milan, mình thức khuya coi. Có lẽ nhiều người ko thấy lạ nhưng đối với mình thì đó là kì tích. Trừ WC, mình ko bao giờ thức khuya coi đá banh cả bởi vì đơn giản một điều mẹ sợ mình ko có sức hum sau ih học. Nhưng mẹ àh, đối với kon, koi Milan đá là một vinh hạnh, thấy Milan chiến thắng là một sung sướng và thấy Milan ko bị người ta khinh là một hạnh phúc. Đêm đó, Milan ko phụ lòng đứa Milanista ngố này. Vui không thể tả. Nếu Inzaghi đã ghi 2 bàn đưa Milan thắng trận chung kết thì chính Kaka là một trong những người quan trọng nhất đã đưa Milan lên đỉnh Châu Âu. Một hạnh phúc to lớn khi mà những điều bất hạnh xảy ra với mình vào cuối năm lớp 9.
Lớp 10, mình học xuống và Milan cũng thế. Thần giao cách cảm phải ko? Có lẽ ko, vì cuối lớp 10, mình đã là chính mình còn Milan lại ko thể là chính họ. Con người mà, ai cũng thích vui hơn buồn và vì thế, sẽ ko nói về năm 2007 nhiều. Thất vọng. Chỉ có thể dùng 2 từ đó để diễn tả. Vẫn tưởng như ngày được tiếp tục chơi ở C1 ko còn xa nữa khi thắng Inter ở lượt về SA nhưng phút cuối họ đã sảy chân. Mình im lặng khi đứa bạn tung hô Inter của nó. Biện minh ư? Ko đáng. Mình thấy Milan chơi ở UEFA cúp là cần thiết. Người ta bảo lùi một bước tiến ba bước và mình tin Milan cũng sẽ thế. Thất bại giúp Milan nhận ra rằng ngủ gục trên vinh quang chẳng bao giờ là tốt cả. Vinh quang - hãy nhớ về nó như một giấc mộng để rồi tiếp tục thực hiện một giấc mộng khác.
Và bây giờ thì sao? Milan đã trở lại là chính họ chưa? Có thể nói vậy. Bởi vì SA chỉ mới đi đc ¼ chặng đường, UEFA chưa đến vòng knock-out nên ko jì là chắc chắn cả. Nhưng con người ta có quyền mơ ước đến những thứ hay hơn, tuyệt hơn và vì thế những Milanista cũng có quyền hy vọng về chiếc cúp Scuttedo 2008. Nếu năm ngoái, những Milanista mơ như vậy, họ có thể bị cho là hâm nhưng năm nay, Milan đã và đang đứng cao nhất ở SA. Và các bạn cứ hy vọng nhé, bởi vì năm nay, Milan sẽ biến giấc mơ ngọt ngào đó thành sự thật.
|
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.