View Full Version : Những câu chuyện cổ tích hiện đại.
Cầu Gai
27th May 2008, 01:26 AM
Câu chuyện thứ nhất.
Chuyện cổ tích hiện đại kể rằng, ngày nay có một hoàng tử rất đẹp trai. Nhưng không may, chàng bị một bà phù thủy phù phép nên mỗi năm hoàng tử chỉ nói được một từ duy nhất. Vì thế, chàng rất buồn vì không nói chuyện được với ai. Cũng như mọi câu chuyện cổ tích, có hoàng tử thì sẽ có một nàng công chúa...
Nàng công chúa cũng sống trong lâu đài nọ và xinh đẹp vô cùng. Hoàng tử đem lòng yêu nàng công chúa. Nhưng oái ăm thay, chàng không nói được, mỗi năm chàng chỉ có cơ hội thốt lên một tiếng và phải im lặng cả năm. Làm thế nào để tỏ tình đây? Chàng suy nghĩ và quyết định rằng hay là ta im lặng trong ba năm để được nói với nàng ba từ: Anh yêu em.
Và chàng bắt đầu chờ đợi, ba năm trôi qua... Nhưng chàng chợt nhận ra rằng nói với nàng ba từ đó chẳng có tác dụng gì. Thế là chàng nghĩ hay là tiếp tục chờ đợi thêm 5 năm để nói với nàng thêm năm từ nữa: "Em làm vợ anh nhé".
Chàng ta tiếp tục chờ đợi....
Đã tám năm trôi qua kể từ ngày chàng quyết định chờ đợi, tám năm trong im lặng để được nói với nàng một câu duy nhất. Và rồi ngày định mệnh đó cũng đã tới, nàng công chúa vẫn xinh đẹp như ngày nào. Nàng đang đứng trên lan can sân thượng của lâu đài, miệng lẩm nhẩm hát có vẻ rất yêu đời.
Chàng hoàng tử tiến tới trước mặt nàng, quỳ xuống, cầm lấy bàn tay nàng, nhìn sâu vào mắt nàng và thốt lên tám tiếng yêu thương: "Anh yêu em, em làm vợ anh nhé?".
Bạn có biết chuyện gì xảy ra không? Như mọi chuyện cổ tích, câu chuyện sẽ kết thúc có hậu là chàng hoàng tử sẽ cưới công chúa và lời nguyền được hóa giải. Nhưng mọi việc không kết thúc như thế! Nàng công chúa, sau khi nghe xong, vẻ mặt rất ngạc nhiên. Nàng từ từ rút khỏi tai hai cái tai nghe của chiếc headphone và hỏi lại: "Anh nói gì cơ, em nghe không rõ?".
Vậy đấy, có ba thứ trên đời này đã đi qua không bao giờ trở lại:
- Thời gian đã đi qua không bao giờ trở lại;
- Lời nói đã nói ra khó cơ hội để nói lần nữa;
- Hãy chớp lấy cơ hội vì cơ hội chỉ có một lần.
Kaká
27th May 2008, 01:27 AM
tưởng là hoàng tử thu vào iphone rồi bật cho công chúa nghe dần cơ mà :man
Cầu Gai
27th May 2008, 01:50 AM
2. Chuyện cổ tích hiện đại về một tỉ phú điên.
Có một ngôi chùa Quan Âm nằm bên cạnh con đường đèo cheo leo. Nhiều người nói ngôi chùa này linh thiêng lắm và cũng khối kẻ cho rằng không đúng như vậy. Duy có một điều mà ai cũng biết đó là ngôi chùa bỗng nhiên có thêm một kẻ trú ngụ không mời. Người ta còn gọi đó là "nhà tỉ phú điên". Người giữ chùa đã kể cho những người thắp hương về một câu chuyện cổ tích thời hiện đại...
“Chuyện kể về một người con gái...
Có một đêm, người giữ chùa nhìn thấy một đôi nam nữ cùng đi trên một chiếc xe ô tô đến chùa. Người giữ chùa như mọi lần, mang nhang đèn cho khách thập phương thắp và ước nguyện...
Ông chẳng nghe họ khấn vái điều gì nhưng họ trông xứng đôi và hạnh phúc lắm. Ông có cảm tình với người con gái đó ngay từ phút đầu nhưng người đàn ông bên cạnh mới thật là khó hiểu vì đây không phải là lần đầu, anh ta đi thắp nhang. Anh ta đã lên đây với những người đàn bà khác mà ông là người chứng kiến.
Chàng lấy nhang đốt xong, chia cho nàng một nửa.
"Em cứ nguyện những gì em muốn. Nơi đây linh lắm. Đừng vái tào lao nhé!".
Chàng mỉm cười, âu yếm nhắc chừng nàng.
"Hùm! Sao tào lao?".
Nàng giãy nãy. Chàng cười hiền lành. Đêm ấy, trời không có trăng nhưng nàng có thể cảm nhận được từ đôi mắt Phật Bà hình như chơm chớp khi nàng khấn thầm: "Cả đời con không yêu thương và tin tưởng ai ngoài người đàn ông bên cạnh. Cả đời con cũng không cầu xin một điều gì vui sướng riêng cho mình. Hôm nay, con chỉ cầu xin Bà cho con một điều duy nhất...". Nàng ngập ngừng... "Hãy nói đi!". Đức Phật hình như thấu hiểu, Người động viên nàng và nàng đã thầm thì một điều...
Chàng cũng vái, cũng khấn, cũng lầm rầm nguyện... Chàng ghép tên nàng với tên chàng cùng ngày sinh tháng đẻ cộng với lời nguyện ước... Xong, chàng quay qua hỏi nàng đang ngước nhìn lên tượng Phật:
"Anh khấn có hay không? Có bài bản không?".
"Hay lắm. Học thuộc lòng hay sao mà đọc không vấp chữ nào?".
"Vậy mới tài, đâu như em, chẳng biết nói cái gì!".
"Ùm...anh giỏi!".
"Ha ha... dĩ nhiên là ông xã của em phải giỏi hơn bà xã, nếu không giỏi hơn bà xã sao... cua bà xã được".
Chàng đắc ý nên nói to hơn. Người giữ chùa… bị nghe. Ông đặt trong đầu bao dấu hỏi: "Bà xã? Cô gái này không giống những cô gái trước mà người đàn ông kia cũng gọi bà xã hay sao?". Ông ta nghĩ rằng trí nhớ mình không được tốt cho lắm vì trong bóng đêm, ai mà hơi đâu để ý những người thắp hương. Mà những kẻ đã đến đây thắp hương thì dù có là kẻ cướp, loại người ác thì ông cũng chỉ là ông từ giữ chùa!
Một thời gian...
Nàng đang sống trong những tháng ngày hạnh phúc. Lâu đài của nàng là những vì sao lung linh như cùng chia xẻ với nàng đang là người sung sướng nhất trần gian. Lâu đài của nàng không bao lâu nữa sẽ có một vị hoàng tử. Hoàng tử mà nàng đã qùy dưới chân đức Quan Âm ba tháng trước...
Nàng trở về nhà với điều cầu xin kết trái như cầm trên tay một tín hiệu. Nàng muốn gọi cho chàng để báo cho chàng một tin vui mà nàng cất giữ ba tháng qua. Nhưng nàng cũng thuộc loại ương ngạnh. Nàng muốn chàng phải tự cất công mà tìm hiểu niềm vui thiêng liêng mình đã có từ tấm chân tình chứ không phải chờ nàng chứng minh. Vì vậy, sau những lần, chàng gọi điện thoại hỏi han thì nàng cứ một mực: "Không có mà! Không gì hết! Không có!". "Em khẳng định là không có?". Chàng hỏi vặn bao nhiêu lần thì nàng cũng trả lời gọn lỏn chỉ bấy nhiêu. Trò chơi của nàng cũng kết thúc sau đó bằng những cú điện thoại không người bắt máy. Không tin rằng chàng đã quay lưng, nàng thử gặp chàng với một yêu cầu "Hãy đưa em lên chùa lần nữa có được không?". Chàng cũng thẳng thắng: "Không! Anh mắc bận phải làm thêm ban đêm". Nàng thử một lần nữa:
"Ngày mai là ngày quan trọng của em...".
"Anh biết rồi!" Chàng gắt gỏng.
"Vậy anh nhớ đến với em nha!".
"Nếu rảnh sẽ đến." Chàng lạnh lùng. Khi nàng gọi chàng thì đầu dây có một giọng đàn bà trả lời. Nàng bỏ rơi cái phôn!
“Trời! Mày ơi! Hắn mắc bận cái chi mô! Hắn không đến cái ngày quan trọng của mày là vì ngày ấy cũng là ngày sinh nhật của con ghẹ hắn đấy! Tao thấy hắn ở trong nhà con nhỏ đó!”.
Một người bạn thân của nàng báo cái tin sét đánh này. Nàng cảm thấy lạnh cả người. Hơi thở nho nhỏ trong cơ thể nàng hình như cũng run run, thắc lại niềm đau đớn cùng với nàng. Nàng im lặng. Nàng không tin rằng cái người mới cùng nàng là chồng, là vợ ba tháng trước thì ba tháng sau vì cái kết quả "không có gì!" mà ghẻ lạnh như nước đá. Vậy thì trên đời này, tình yêu phải gắn vào một mục đích nào đó thì mới tồn tại chăng? Trật mục tiêu, tình yêu chết ngáp? Nàng cắn môi mình đến rơm rớm máu thật đau để biết mình còn tồn tại. Chừng khi có lẽ mệt mỏi với những trò chơi mới, những vòi vĩnh bạc tiền, những nịnh nọt rẻ bạc, chàng gọi cho nàng bằng số phôn khác. Để đáp trả lại tấm “chơn tình giả dối”, nàng tắt phôn, đổi số máy.
Trong một ngày trở về cũng vào một đêm không trăng. Nàng lên chùa một mình. Ngôi chùa ấy vẫn nhìn ra phía biển nhưng sao cái nhìn về hạnh phúc của nàng như vấp phải đá, chao nghiêng. Nàng muốn hỏi Phật rằng: "Con đã làm gì nên tội? Nếu Người đã cho con một niềm vui thì sao lại phải cắt chia niềm hạnh phúc ra từng mảnh vụn? Chẳng lẽ nào niềm vui và niềm hạnh phúc đã không bao giờ đi chung đường?”.
Nàng òa khóc dưới chân đức Phật mà không nói được một lời dù là lời oán than, dù là lời kể lể.
Người giữ chùa hình như đã nhận ra nàng. Ông không nói cho nàng biết rằng cách một tuần, ông "xã" của nàng đã lên chùa nhưng bên cạnh ông đã có thêm một người đàn bà khác. Ông ngầm hiểu vì sao nàng khóc? Khóc được là tự giải thoát được rồi. Khi người ta tự cột mình vào những sợi dây tơ chằng chịt hay chui mình vào những bụi gai tre thì chính người ấy tự biết phải chui ra bằng cách nào mới không đau đớn tinh thần lẫn thể xác mà thôi! Cột được thì mở được. Đâu phải là bùa ngãi chi đâu mà cần có người cao tay ấn giải trừ!
Ông quan sát nàng sau lớp cây trúc rậm rạp. Nàng ngồi im như tượng đá. Người thắp hương thưa dần. Một ánh đèn pha quét sáng một góc chùa. Bất giác, người giữ chùa thốt lên: "Ông ấy lại đến!". Tiếng người giữ chùa đánh động làm nàng giật mình. Chiếc xe đậu trước cổng. Nó đậu đúng vị trí như lần đầu tiên nàng đã lên đây. Qua ánh sáng của chiếc xe, nàng nhận ra bóng người đàn ông quen thuộc. Nàng sửng người, quên cả bỏ đi ra sau. Người giữ chùa nhanh trí đã vội đội lên đầu nàng cái nón rách và đưa nàng cái chiếc “áo vũ cơ hàn” của giới hành khuất Cái Bang.
“Em mượn đĩa đơm trái cây cúng đi!”. Tiếng người đàn ông ngọt ngào.
“Dạ, ông xã”. Một giọng nữ còn rất trẻ cũng nhẹ nhàng đáp lại khiến nàng rùng mình. Người giữ chùa lại lặng lẽ cung ứng mọi yêu cầu của khách thắp hương.
"Em cứ nguyện những gì em muốn. Nơi đây linh lắm. Đừng vái tào lao nhé!". “Anh vái có hay không? Có bài bản không?" “Ha ha dĩ nhiên là ông xã của em phải giỏi hơn bà xã, nếu không giỏi hơn bà xã sao... cua bà xã được".
Những lời như đã từng nói với nàng cách đây ba tháng nhanh chóng chạy ra từ cửa miệng người đàn ông sang người đàn bà khác. Tiếng cười của cô gái trẻ khanh khách nghe sung sướng khiến nàng nghe se sót vì cô ta có phải là người đàn bà cuối cùng của hắn hay chỉ là nạn nhân của người truyền giống như nàng? Nàng thôi nước mắt. Mục đích của tình yêu và những cuộc hôn nhân đã hóa tầm thường thì khóc mà làm gì! Chiếc nón rách che phủ khuôn mặt thanh tú của nàng hòa cùng với bóng đêm như đồng cảm.
“Ở đâu ra một người ăn mày như thế này?"
Người đàn ông vừa nói vừa bỏ xuống lòng bàn tay người ăn mày tờ giấy 50 ngàn đồng VN cứng cưng. Tay hắn vô tình đụng vào tay người ăn mày mềm như lụa khiến hắn rúng động một tích tắc giây. Bàn tay trong bóng tối trắng bóc như muốn úp lên mặt người đàn ông một cái tát tật nguyền. Chiếc nhẫn trên ngón áp út bên trái gặp ánh đèn xe, nó ánh lên và lấp lánh hạt hồng ngọc tinh khôi chiếu vào đôi mắt đục ngầu lời cầu tự của người đàn ông. Hai người ra về bằng chiếc xe ô tô chở nàng ba tháng trước. Trên bàn hương của Phật, chùm nhang còn ngun khói nghi ngút mà đôi mắt Phật thì ráo hoảnh, lạnh tanh, vô hồn.
“Cháu cám ơn, bác!”.
“Không có gì, cô ơi!”.
Nàng tháo chiếc nhẫn hồng ngọc ra cầm trên tay và mở phôn gọi người xe thồ: “Chú tới liền nhé!”. Nàng đưa chiếc nhẫn hồng ngọc, thêm tờ 500 ngàn và tờ giấy 50 ngàn của người đàn ông kia ra đưa cho người giữ chùa:
“Bác à! Khi nào, người đàn ông kia tới thì bác hãy gởi lại hai vật này dùm cháu nghen. Có lẽ lâu lắm cháu mới trở lại thắp nhang".
Nàng không nhìn thấy người giữ chùa rơm rớm nước mắt… Nàng nói tiếp:
“Cháu có linh cảm là hắn sẽ quay trở lại vì hắn đã loáng thoáng thấy chiếc nhẫn này trên tay cháu. Chiếc nhẫn này chỉ có hắn mới nhận ra thôi. Cháu đã không nỡ tháo nó ra nhưng bây giờ thì cháu đã tháo được”.
Người giữ chùa rưng rưng… Nàng cười buồn, quay mặt đi với niềm đau như vừa được chôn giấu. Đột nhiên, nàng thấy khó chịu... Như đã chuẩn bị sẵn, nàng rút nhanh chiếc túi ny lông. Một số chiếc túi khác và vài viên kẹo rớt xuống. Khi nàng nôn thốc, nôn tháo thì người giữ chùa nhặt mọi thứ lên dùm cho nàng và ông đã hiểu vì sao? Sau cơn ối vật vã, nàng rửa tay và thắp ba cây nhang trên chiếc lư Phật Bà, thầm thì: “Con đã hiểu vì sao niềm vui không cùng đi với hạnh phúc. Con có thể thanh thản giữ lại niềm vui mà con đã cố sức giữ lấy nó bằng một tấm chân tình để đủ sức mạnh xua đi cái hạnh phúc giả dối mà người ta cố tình ngụy tạo với mục đích riêng tư. Con đi nha! Khi nào con về đây, con sẽ đến thắp nhanh cho Bà, Bà ơi!”.
Trên đường ra về, nàng trùm mặt bằng chiếc áo gió và nhìn thấy chiếc xe ô tô chạy ngược, hối hả hướng lên chùa. Cách đây nửa tiếng, người đàn ông hơi kỳ lạ về sự xuất hiện của người ăn mày. Anh ta vừa lái xe chở cô gái về, vừa nghi hoặc và... "tét, tét...ét...et...et" suýt chút nữa, anh đâm đầu vào chiếc ô tô chạy ngược chiều. Cô gái trong xe ngồi xanh mặt mà không dám hó hé. "Một chiếc nhẫn"! "Két"! Anh ta thắng xe lại gấp:
"Em về trước, anh đi công chuyện một tí".
Anh vừa nhớ lại tông tích chiếc nhẫn trên tay người ăn mày…
Ba tháng trước, khi đưa nàng lên chùa trở về, công việc đầu tiên của anh là mở một chiếc hộp lấy ra một chiếc nhẫn rất đẹp: "Đưa tay cho anh!". Nàng ngập ngừng với quyết định đột ngột của anh. Nàng giấu đôi tay và chỉ chịu thua khi anh dùng sức đoạt lấy bàn tay trái. Mặt nàng ửng hồng khi anh thì thầm bên tai nàng: "Anh yêu em!”. “Yêu em mãi mãi! Không lấy được em thì anh thề suốt đời sẽ không lấy ai hết! Láo bà bắn!". Nàng nghe mà cảm động vô vàn. Anh ôm nàng rất lâu như kiểm nhận tình cảm của mình rồi mới chịu buông nàng ra.
"Chiếc nhẫn đẹp không?".
"Đẹp! Hết bao nhiêu tháng lương hả?". Nàng đùa.
"Vài tháng thôi!"
Anh cười. Anh nói với nàng là anh chỉ sống bằng đồng lương nhà nước.
"Em có chịu lấy kẻ nghèo như anh không".
“Vớ vẩn! Chê nghèo thì em không lấy anh”. Nàng đỏ mặt hơn khi anh thủ thỉ:
"Nếu có... gì thì báo cho anh biết nhé!".
"Không... gì thì sao?".
Nụ cười chợt tắt trên môi khi nghe anh nửa đùa, nửa thật:
"Thì sẽ… thôi em luôn!".
"Đừng lo! Khi nào hết yêu anh, em sẽ trả chiếc nhẫn này lại cho anh.".
Giọng nàng nghe xa vắng mà anh không nhận ra.
"Đúng là cô ấy!” Vừa lẩm nhẩm, xe anh vừa đến cổng chùa. Anh hấp tấp đi vào với hy vọng gặp người ăn mày. “May quá! Vẫn còn ở đây!”. Anh mừng thầm. Chiếc mũ lụp sụp được kéo lên:
"Sao lại là chú?".
Anh kêu lên, thảng thốt. Người giữ chùa chờ anh nơi chỗ người ăn mày đã ngồi, mỉm cười:
“ Đi rồi! Có phải chú mày muốn lấy lại chiếc nhẫn này?”.
Người giữ chùa bảo người đàn ông.
“Không! Tôi muốn tìm người đeo chiếc nhẫn này. Tại sao chiếc nhẫn này lại lọt vào tay người ăn mày. Mà cũng không, người ăn mày không thể có bàn tay đẹp như cô ta”.
Anh ta gào lên và cuối cùng, anh ta lịch sự xin lại chiếc nhẫn, tế nhị hơn, anh để lại tờ 50 ngàn. Anh rút thêm một tờ 500 ngàn để xuống cái đĩa như thưởng thí công "không tham lam" của người giữ chùa. Nếu ông ta giấu luôn chiếc nhẫn thì coi như anh... mù tịt: “Gởi chú mua nhang cúng Phật”.
Khi anh đi rồi, người giữ chùa cầm hai tờ giấy tiền trầm tư một hồi rồi hướng về Phật Bà trầm giọng: “Đệ tử đã từ bỏ quan trường nặng mùi máu tanh đồng loại để vào chốn chùa chiền cho quên đời trần tục. Đệ tử ăn hương quả của những người không đáng ăn như thế nào quả là xấu xa! Đệ tử sẽ mang những đồng tiền này mua dầu thắp cho Phật và đệ tử có lẽ sẽ rời khỏi nơi đây”. Người giữ chùa ngậm ngùi.
“Nhà ngươi có cái lý của nhà ngươi. Ta đứng mãi ở đây để nhìn và nghe những chướng tai, gai mắt mà không thể giáng tội gì. Ta ở đây để độ cho chúng sinh, cho những người hiền lương nhưng những người không lương thiện cũng cúng dường. Ta lại phải nhận những thứ cúng dường như thế này thì ta đây cũng chẳng phải là Phật! Nhưng chúng sinh không chỉ có những loại người như thế này. Ta độ người thì bất cứ hạng người nào ta cũng độ. Khi nào những người xấu đến con đường cùng, thì họ sẽ cần đến ta. Coi như món nợ này, ta đã thanh toán sòng phẳng! Nhà ngươi hãy đi đi. Khi nào cảm thấy bất như ý thì về lại bên ta”. Phật Bà thở dài.
Hai năm sau.
Đầu đường ngoại ô thành phố có một quán nước trà nho nhỏ. Quán ấy có mua bán sách báo cũ. "Bác ơi! Con lấy cuốn này!". Người khách đưa sách cho người bán tính tiền.
"Ba chục ngàn, ủa!".
" Ủa!".
Cả hai cùng ‘ủa’lên. Sau đó, họ nhận ra nhau.
"Nó đấy phải không?". Người bán chè xanh chỉ vào thằng bé kháu khỉnh nằm trong tay mẹ bi bô. Người mua sách cũ cười. Nàng khẽ khàng:
"Cháu mười tám tháng rồi. Bác về đây khi nào?".
"Ngày hôm sau khi cô đi".
"Hèn chi mà con lên chùa không thấy bác. Bác giữ chùa kia là em của bác. Ông ta nói với cháu thế!".
"Ừ! Cho ông bồng một tí nào!".
Nàng trao con cho người bán chè xanh. Ông ta săm soi thằng bé và gật gù:
"Nhơn trung thông suốt. Lưỡng quyền cao, số làm vương. Mặt mũi khôi ngô. Chúc mừng cô!".
"Cám ơn bác. Mai con trở lại chỗ bác cho bác chơi với cháu một tí rồi mốt con đi!".
Nàng ẩm con đi khuất vào ngõ hẽm. Người bán chè xanh quên nói cho nàng một điều gì và ông ta đang lầm bầm nguyền rủa trí nhớ của mình. Một người đàn ông khác vừa tấp xe trước quán cóc. Hình như hai người cũng đã quen biết nhau vì không thấy ông ấy gọi cái gì mà người bán chè xanh pha cho ông ta một cốc cà phê đen. Ông ta bây giờ ai cũng biết là một tỉ phú. Người tỉ phú uống cà phê quán cóc! Thành câu chuyện bàn tán ở đây.
Người ta đồn rằng có một nhà tỉ phú rất có lòng nhân. Ông ta hay phân phát tiền bạc cho người và hay giúp đỡ người nghèo. Cũng có người cho rằng ông ta là một người hiểm độc. Ông ta đã làm giàu trên sự gian lận của giới thương trường mà nên. Ông ta đã bất chấp thủ đoạn để đạt cho được mục đích. Ông ta có rất nhiều đàn bà và người ta chẳng biết đâu là vợ thật của ông. Người ta cũng đồn rằng trong những người đàn bà qua tay ông, ông rất yêu một người. Cái người đàn bà đó ở xa lắm, chẳng có máu tham tiền nhưng vì cũng không sinh một hoàng nam cho ông ta, vì thế mà bà cũng bị… thất sủng! Người đồn qua, kẻ nói lại chẳng ai biết sự thật của câu chuyện thật bao nhiêu phần trăm, nhưng 100% thật là ông giàu, giàu rất nhanh và thành… tỉ phú!
Sau thời gian thử thời vận cầu tự, người đàn ông hình như chẳng ăn chắc cái gì cả mà vì vậy, hắn buộc lòng phải nhờ khoa học chứng minh. Hắn cầm trong tay một số kết quả thử ADN. Hai đứa con trai của hắn với hai người đàn bà sau lại… không phải mang dòng máu của hắn. Sự đánh tráo lòng tin quất vào đạo đức tha hoá vì chạy theo dòng giống của hắn một vố thắm thiá cực đau! Sự giả dối bao giờ cũng có sự trả giá của nó. Một đám cưới chạy tai tiếng của hắn với những tấm thiệp cưới in bằng nhũ đắt tiền đã được phát đi khắp nước với người đàn bà khác nữa.
Người bán chè xanh nhìn hắn:
"Ngày mai, đám cưới chú phải không?".
"Tôi mời chú có đi không mà hỏi?" Hắn cười mũi. Người bán chè xanh nhìn thấy thái độ của hắn thì chùn lại dự định tốt đẹp, bất ngờ cho hắn. Ông ta chỉ khẽ khàng thật nhỏ sợ dăm người khách đằng sau nghe:
"Nếu ngày mai chú tới thì may ra còn kịp nhìn mẹ con nó".
Dù cho người kia gạn hỏi, ông cũng không nói một tiếng nào nữa.
Ngày mai, hắn đám cưới thật rồi.
Chiếc xe hoa chở chú rễ đi rước dâu chạy từ từ từ cuối đường gần đến quán nước.
"Đám cưới ai vậy bác?". Nàng hỏi.
"Một người quen!’. Ông trả lời ngập ngừng, tiếp: "Muốn coi thì ra coi cho vui chút cháu!". Nàng bồng con ra đứng phiá trước. Chiếc xe hơi bóng lộn từ từ tiến tới. Sau lưng nó là một đoàn xe con dài cả mấy chục chiếc. Chú rễ ngồi phía trước bên cạnh tài xế. Anh ta thấy nóng nực và chật chội trong bộ com lê cưới mới toang. Thói quen của anh là đảo mắt về cái quán cóc mà ngày nào anh cũng ghé tới. Vì thế, người trong xe cưới và người đứng xem đám cưới gần như... chạm mặt nhau. Nàng bồng con đứng như trời trồng! Khó khăn lắm, nàng mới rút đôi chân như chôn tại chỗ. Nàng vòng nhanh ra phía sau, hối người chở chạy mất vào hẽm, quên luôn ông già bán nước chè xanh mặt đang thẩn ra...
"Thắng lại chút!". Chú rễ lao mình ra khỏi xe. Cả đoàn xe phải ùn lại. Người ta chẳng biết chuyện gì?
"Chú! Chú nói đi! Ngày mai may ra còn kịp nhìn mẹ con nó là sao?".
Nhìn ông tỉ phú khẩn trương như vậy, người bán nước chè không biết ông ta khẩn trương vì người nào? Bỗng nhiên, người bán chè thấy người đàn ông này sao mà tầm thường quá thể. Coi như cho hắn một cái giá mà hắn đã phụ người ta. Người bán chè không nói gì hơn ngoài một câu:
“Hãy lo chuyện đại sự trước mắt đi!”.
Đám cưới thì phải đám cưới. Cưới chạy tai tiếng thì phải tiến tới cùng. Cuối cùng, danh giá đã thắng.
Đêm cưới, hắn uống say lả người. Vậy mà hắn vẫn thấy hai khuôn mặt hai người đứng ở trước vĩa hè. Khuôn mặt thanh tú nhưng đã lạnh lùng của nàng và khuôn mặt như thiên thần của thằng bé. Đứa con trai! Hắn chắc chắn là như thế. Nó là con ai? Nếu là của hắn thì sao nàng trả lời với hắn là "không có gì!". Hắn chợt thấy mình nhiều tiền thì thật nhiều nhưng vẫn không nhiều ý thông minh. Nàng thuộc loại người ương ngạnh. Tiền không làm nàng sáng mắt thì làm sao nàng ngoan ngoãn trả lời "có" với hắn. Chết thật! Mình ngu phải biết! Nhưng nàng đã tận mắt thấy hắn lên chùa với người đàn bà khác. Hắn giả dối. Nàng tận mắt thấy hắn làm đám cưới với người đàn bà khác. Hắn thề bán mạng. Thế thì đừng hòng nàng có thể tha thứ cho hắn. Bỏ bê nàng nhưng khi nghĩ nàng thuộc về người khác thì hắn nổi điên. Lòng người ai chẳng ích kỷ, xấu đui như thế chứ! Cơn tức dâng lên khi đụng tới con chữ ADN. Những người đàn bà khác thì lừa hắn ra trò. Quả báo! Bà không bắn hắn vì bà không có... súng thật nên hắn mới thề ẩu. Thế mắc thắt dối là đây.
"Chú nói thiệt đó hả?". Hắn lại mò tới chỗ quán chè xanh. Hắn gần như van xin ông hãy nói một sự thật và người bán chè đã không giấu diếm. Ông kể lại những gì tai ông nghe, mắt ông thấy. Hắn lịm trên ghế. Người bán chè thông thả:
"Tôi nói chú đừng giận. Bây giờ, không có ai gỡ rối cho chú được dù chú có hàng tỉ tỉ triệu đô. Thằng con chú dứt khoát, mẹ nó không cho về với chú đâu. Tội lỗi chú đầy trời! Chú cũng đừng nghĩ là đã có đứa con nối dòng. Napoléon có mấy đứa con rơi là hoàng tộc nhưng chúng nó đã lẫn vào người lao động. Con chú cũng thế! Ông hoàng, bà chúa nào cũng thế. Máu con người chỉ có 6 loại: O, A, B, AB, RH(+) và RH (-)chớ làm gì có nhóm máu ký hiệu: Hoàng tộc, hoàng tử, công chúa hay giàu nghèo gì! Cái giá phải trả là thế đấy chú ạ!".
Người tỉ phú ôm đầu trở về nhà. Cơn điên của hắn ngút ngàn khi người vợ mới cưới đứng tên mọi tài sản đang làm giấy ly dị. Hắn đã mắc chứng bệnh đàn ông thì có con vợ nào đang thời xuân sắc hừng hực mà chịu ép xác lấy... thầy tu. Mà thầy tu cũng đâu đã... nhịn? Cả công việc làm ăn của hắn bị công an dòm ngó liên tục. Mọi người quay lưng với hắn. Những người hắn đạp xuống khi trước đã tìm cách ngốc đầu lên, cắn, xé...
Trong một đêm, hắn đốt nhà. Người vợ ly dị thẩy hắn vào nhà thương điên. Hắn nhảy tường chạy ra và hắn chạy một mạch lên ngôi chùa thờ Phật Bà. Hắn đã ở đấy và không còn gì trên đôi tay một thời làm mưa, làm gió! Ngôi chùa Phật Bà đã dung chứa hắn. ‘Đánh kẻ chạy đi...’.
Một ngày nọ. Có ba người lên chùa. Hai mẹ con người đàn bà hắn ruồng rẫy và người bán chè xanh. Hắn đã nhìn thấy đứa con trai cầu tự của hắn. Hắn đã nhìn thấy người mà hắn yêu thương dù không trọn vẹn. Nhưng hắn chẳng còn nhận ra ai và chẳng hưởng thụ được cái gì là hạnh phúc cũng như niềm vui.’’.
Câu chuyện về người tỉ phú điên thời hiện đại là như thế! Người giữ chùa chấm dứt lời kể của mình bằng một chai nước lạnh
Cầu Gai
27th May 2008, 02:04 AM
3.Hãy để anh yêu em
Ngày xưa, có một chàng trai yêu tha thiết một người con gái. Chàng trai lãng mạn gấp 1000 con hạc giấy làm quà tặng người yêu. Lúc ấy, anh chỉ là một nhân viên quèn, tương lai không quá sáng sủa, nhưng anh và cô gái ấy, họ đã rất hạnh phúc. Cho tới một ngày…
Người con gái nói với anh rằng cô sẽ đi Paris. Không bao giờ trở lại. Cô còn nói không thể tưởng tượng được một tương lai nào cho cả hai người. Vì vậy, hãy đường ai nấy đi, ngay lúc này… Trái tim tan nát, anh đồng ý.
Khi đã lấy lại được tự tin, anh làm việc hăng say ngày đêm, không quản mệt nhọc cả thể xác lẫn tinh thần chỉ để làm một điều gì đó cho bản thân. Cuối cùng với những nỗ lực phi thường và sự giúp đỡ của bạn bè, anh thành lập được công ty của riêng mình.
“Tôi phải thành công trong cuộc sống” - Anh luôn tự nói với bản thân - “Và sẽ không bao giờ thất bại trừ phi không còn cố gắng”.
Một ngày mưa, khi đang lái xe, anh nhìn thấy đôi vợ chồng già đang đi dưới mưa cùng chia sẻ với nhau một chiếc ô mà vẫn ướt sũng. Chẳng mất nhiều thời gian để anh nhận ra đó là bố mẹ bạn gái cũ của mình.
Trái tim khao khát trả thù mách bảo anh lái xe chầm chậm bên cạnh đôi vợ chồng để họ nhìn thấy mình trong chiếc ô tô mui kín sang trọng. Anh muốn họ biết rằng anh không còn như trước, anh đã có công ty riêng, ôtô riêng, nhà riêng… Anh đã thành đạt!
Trước khi anh có thể nhận ra, đôi vợ chồng già đang bước tới một nghĩa trang. Anh bước ra khỏi xe và đi theo họ… Và anh nhìn thấy người bạn gái cũ của mình, một tấm hình cô đang mỉm cười ngọt ngào như đã từng cười với anh, từ trên tấm bia mộ.
Bố mẹ cô nhìn anh. Anh bước tới và hỏi họ tại sao lại xảy ra chuyện này. Họ giải thích rằng cô chẳng tới Pháp làm gì cả. Cô bị ốm nặng vì ung thư. Trong trái tim, cô đã tin rằng một ngày nào đó anh sẽ thành đạt, nhưng cô không muốn bệnh tật của mình cản trở anh…Vì vậy cô chọn cách chia tay.
Cô đã muốn bố mẹ đặt những con hạc giấy anh tặng bên cạnh cô, bởi nếu một ngày số phận mang anh về, cô muốn anh có thể lấy lại một vài con hạc giấy. Anh khóc…
Cách tồi tệ nhất để nhớ một ai đó là ngồi ngay bên cạnh họ nhưng biết rằng bạn không thể nào có được họ và sẽ không bao giờ được nhìn thấy họ nữa.
Tiền là tiền còn tình yêu thì thiêng liêng. Trong cuộc tìm kiếm sự giàu có vật chất, chúng ta hãy dành thời gian để tìm kiếm khoảnh khắc bên những người yêu thương. Bởi biết đâu, một ngày nào đó, tất cả chỉ còn là hoài niệm.
Cầu Gai
27th May 2008, 02:07 AM
4.Cổ tích tình yêu
Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta. Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai. Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái: "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng những gì anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?". Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau. Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây thương tổn não của cô khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.
Xuất viện về nhà, tình trạng cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn. Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh. Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.
Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em." Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô.
Cầu Gai
27th May 2008, 02:23 AM
6.Cafe muối.
Anh gặp nàng trong một buổi tiệc. Lúc đó nàng rất nổi bật, nhiều chàng trai theo tán tỉnh…
Trong khi đó anh lại rất bình thường, không ai chú ý tới anh cả. Vào cuối buổi tiệc, anh mời nàng đi uống cà phê với anh, nàng rất ngạc nhiên, nhưng vì lịch sự, nàng nhận lời.
Họ ngồi trong một quán cà phê dễ thương, anh quá bối rối không biết nói gì, nàng cũng cảm thấy không thoải mái, làm ơn để tôi về, nàng nghĩ thầm…
Bỗng anh gọi người hầu bàn, “Vui lòng cho xin chút muối, tôi muốn bỏ vào trong cà phê…?”
Mọi người nhìn chằm chằm vào anh, lạ quá…! Mặt anh ửng đỏ, nhưng rồi anh vẫn bỏ muối vào tách cà phê của mình rồi uống. Nàng hỏi anh vẻ tò mò “Tại sao anh có sở thích này…?”
Anh đáp: “Hồi còn nhỏ, anh sống gần biển, anh thích đùa giỡn trên biển, anh có thể cảm nhận được vị biển cả, cũng giống như vị cà phê mặn. Bây giờ mỗi khi anh uống cà phê có vị mặn, anh lại nhớ về tuổi thơ của mình, nghĩ đến quê hương, tôi nhớ quê lắm, tôi nhớ ba mẹ hiện vẫn đang sống ở đó.”
Vừa nói anh vừa khóc. Nàng cũng thật sự xúc động.
Đó quả thực là một cảm xúc thực lòng, từ trái tim. Một người đàn ông có thể thổn thức về nỗi nhớ nhà, hẳn anh ấy phải yêu quê nhà mình lắm, lo cho quê nhà và có trách nhiệm với quê nhà. Rồi nàng cũng bắt đầu kể… Kể về miền quê xa xôi của nàng, về thời thơ ấu, về gia đình nàng. Quả thật là một cuộc chuyện trò thú vị... cũng là một mở đầu tươi đẹp cho câu chuyện của họ.
Rồi họ tiếp tục hẹn hò. Nàng nhận ra anh thật sự là người đàn ông đáp ứng đầy đủ mong muốn của nàng; anh biết chịu đựng, tốt bụng, nhiệt tình và ân cần. Anh thật sự là một người tốt mà suýt nữa nàng bỏ lỡ…! Cám ơn ly cà phê có vị mặn của anh…!
Rồi câu chuyện của họ cũng như bao chuyện tình dễ thương khác, công chúa cưới hoàng tử, rồi hai người sống hạnh phúc bên nhau… Và mỗi lần pha cà phê cho anh, nàng luôn bỏ thêm một tí muối, vì nàng biết rằng anh thích như thế.
40 năm sau anh qua đời, để lại cho nàng một bức thư rằng:
“Em thương yêu… hãy tha lỗi cho anh, tha lỗi cho lời nói dối suốt đời của anh. Đó là lời nói dối duy nhất anh đã dối em – về ly cà phê có vị mặn. Nhớ lần đầu mình hẹn hò không em? Lúc đó anh quá hồi hộp, thật sự anh muốn kêu thêm ít đường, nhưng anh đã nói thành muối… Lúc đó anh thấy khó đổi lại quá nên anh tấn tới luôn. Anh không bao giờ nghĩ rằng đó là cách chúng bắt đầu câu chuyện cùng nhau…! Nhiều lần anh đã rất muốn thú thật với em, nhưng anh sợ, vì anh đã hứa với lòng là không bao giờ dối em điều gì cả.
Bây giờ anh sắp chết, anh không còn sợ gì nữa nên sẽ nói thật với em…
Anh không thích cà phê có vị mặn, vị thật là ghê. Nhưng anh lại phải uống cà phê mặn suốt cả đời mình! Từ khi quen em, anh không bao giờ thấy hối tiếc về những gì anh đã làm cho em. Có em trong đời là niềm hạnh phúc lớn nhất của anh suốt cuộc đời này.
Nếu anh có thể làm lại từ đầu, anh vẫn muốn được quen em và có em bên mình, thậm chí anh lại phải uống cà phê có vị mặn”.
Nước mắt nàng chảy xuống ướt hết cả lá thư…
Một ngày, ai đó hỏi nàng: “Cà phê muối vị thế nào?”
“Ngọt lắm,”nàng đáp.
Cầu Gai
27th May 2008, 02:26 AM
7.Hoa hồng.Nàng rất yêu những bông hồng đỏ. Tên nàng cũng là hoa hồng. Mỗi năm, chồng nàng đều tặng những đóa hồng đỏ thắm, thắt nơ rất xinh. Vào năm anh ấy mất, những đóa hồng được giao tận nhà. Như bao năm trước, tấm thiệp xinh xắn luôn ghi dòng chữ "Hãy là Tình yêu của anh".
Mỗi năm anh ấy đều gửi tặng nàng những đóa hoa, thông điệp luôn là "Anh yêu em hơn hôm qua, hơn hôm nay. Tình yêu anh dành cho em sẽ lớn lên từng ngày, từng ngày". Nàng biết đó là những bông hoa cuối cùng của anh gửi. Chắc anh đã đặt nó từ trước, nàng nghĩ. Anh không biết trước rằng mình sẽ chết. Anh luôn chuẩn bị mọi việc sớm hơn thời gian dành cho nó. Vì lỡ có bận bịu, mọi thứ vẫn được hoàn thành.
Nàng tỉa bớt lá và cắm những bông hoa vào bình, rồi đặt nó bên cạnh bức chân dung anh đang mỉm cười. Nàng ngồi đó hàng giờ, trên chiếc ghế thân yêu của anh. Mắt đăm đắm vào bức hình anh…
Rồi một năm nữa trôi qua, cuộc sống thật khó khăn khi không có anh. Cô đơn. Trống vắng… Rồi đúng giờ đó, như những lần Valentine trước, chuông cửa reo, những đóa hồng đặt bên bệ cửa. Nàng nhặt đóa hoa lên, sững sờ. Nàng nhấc máy gọi tới cửa hàng hoa. Chủ hàng hoa nhấc máy, rồi nàng hỏi xem liệu anh ta có biết ai gửi hoa cho mình, nhắc lại nỗi đau của nàng?
"Tôi biết anh ấy qua đời cách đây hơn một năm rồi.” Chủ hàng hoa nói. “Tôi đoán cô sẽ gọi điện, và cô muốn biết chuyện gì xảy ra. Những đóa hoa cô nhận hôm nay, đã được đặt từ trước. Chồng của cô luôn sắp xếp trước mọi thứ, mọi thứ không phải là tình cờ.
Có một đơn đặt hàng thường xuyên mà tôi đã ghi sổ ở đây. Anh ấy đã đặt hoa và cô sẽ nhận được những đóa hoa này những năm còn lại.” Nàng cám ơn người bán hoa và cúp máy, nước mắt tuôn trào. Tay nàng run lên khi nàng chầm chậm rút tấm thiệp từ bó hoa.
Trong tấm thiệp, nàng thấy anh viết cho nàng một bức thư. Rồi nàng nhìn sững trong im lặng, đây là những gì anh viết…
”Em thương yêu, thế là đã một năm từ ngày anh không còn trên cõi đời này. Anh mong rằng em đã không khổ sở suốt năm qua. Anh biết em cô đơn lắm. Anh biết cõi lòng em tan nát lắm. Em ơi, anh biết những gì em đang chịu đựng. Những năm chung sống, tình yêu của chúng ta đã làm cho cuộc sống trở nên kỳ diệu. Anh không biết nói thế nào cho em hiểu. Anh muốn nói rằng em là một người vợ thật tuyệt vời. Em vừa là người yêu, vừa là bạn. Anh biết chỉ mới một năm thôi, nhưng xin em đừng sầu muộn nữa. Anh muốn em vui thậm chí khi nước mắt tuôn trào. Đó là lý do tại sao anh sẽ gửi tới em những bông hồng đỏ thắm này cho cả cuộc đời còn lại. Anh yêu em và sẽ mãi mãi yêu em. Hãy cố lên em nhé. Cuộc sống vẫn đang còn trước mặt. Cuộc sống vẫn sẽ trôi qua, hãy cố tìm hạnh phúc em nhé. Anh biết sẽ không dễ cho em đâu, nhưng anh vẫn mong em tìm ra con đường đi đến hạnh phúc. Những đóa hoa sẽ ở bên bệ cửa nhà em hàng năm. Nó sẽ chẳng còn ở đó chỉ khi cánh cửa nhà em đóng lại, không trả lời tiếng gõ cửa của người mang hoa.
Anh ấy sẽ lại đó 5 lần vào ngày hôm đó nếu em đi rồi. Và rồi lần cuối cùng, anh ấy sẽ mang những bông hoa đến một nơi mà anh ấy biết, theo chỉ dẫn của anh, và đặt những đóa hồng nơi đó, nơi chúng ta lại được bên nhau một lần nữa.
Hơi giống P/S : I Love You nhỉ :)
Thu_Trang
28th May 2008, 08:05 PM
truyện thứ 1:đọc thấy thương hoàng tử,đúng là tai nạnnnn
truyện thứ 2: thấy thằng cha trông chùa hóng vđ,hình như mê cô gái hay sao bỏ cả chùa đi bán nước chè.Vớ vẩn sau này lão lấy luôn cô gái cũng nên tại kết thúc thấy đi cùng cô gái mà
truyện thứ 3: ty của nhân cô gái đã chết thật là cảm động,cao thượng
...mấy truyện tiếp mai đọc dài wá :P
Lò_Thị_Thắm
28th May 2008, 09:41 PM
truyện thứ 2: thấy thằng cha trông chùa hóng vđ,hình như mê cô gái hay sao bỏ cả chùa đi bán nước chè.Vớ vẩn sau này lão lấy luôn cô gái cũng nên tại kết thúc thấy đi cùng cô gái mà <------- :man :man :man
nãy giờ ngồi đọc mấy truyện..hay quá :)
Tuấn Tít
28th May 2008, 11:43 PM
chuyện số 3 cảm động vãi :khoc
đọc xong lại thấy sợ :buon1
chuyện tỉ phú điên thề là tớ ko hiểu gì :nguong
|
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.